Thứ Năm, 9 tháng 8, 2018

Trẻ chăn trâu – có phải em đây một thời vô tư lự?

 Cái thời áo vá chân trần, thời “trẻ trâu” ấy, nào có cái gì quá đỗi quan trọng, nào có cái gì làm chúng ta nhăn mặt cau mày? Tất cả chỉ là những nụ cười sảng khoái. Vì vậy mà ai cũng ước ao được trở về giây phút hạnh phúc trẻ thơ, như trở về dòng suối mát nơi nguồn cội…


Từng sống tháng năm tuổi trẻ hết mình
Như áo vá chân trần thời chăn trâu cắt cỏ
Ôi một thời hồn nhiên – Một thời quá khứ
Cho nâng niu ta được sống hai lần…

Ra đi là để ngày trở lại- Nơi ta về cắt rốn chôn rau (Ảnh: Pinterest.com)

Ra đi là để ngày trở lại
Nơi ta về cắt rốn chôn rau
Thời gian cổ tích màu năm tháng
Vẫn thắm tươi tóc chỏm trên đầu.
Gặp lại bạn thời cắt cỏ chăn trâu
Lòng nao nao nhớ về từng kỷ niệm…
Da diết quê hương mưa nguồn gió biển
Góc làng đây sao ngỡ cả giang sơn!

Chiều xuân bè bạn vui vầy/ Bắt dê bịt mắt mình đầy bùn non. (Ảnh: Pinterest.com)

Ai bảo chăn trâu trần tục?
Chiều tắm tiên khỏa sóng khúc sông quê
Gió nâng em, mái tóc thề
Nghiêng nghiêng xõa nước triền đê vắng người

Sáo diều vi vút véo von/ Tiếng tiêu vang vọng trâu còn nhớ lâu (Ảnh: Pinterest.com)

Niềm vui ở tuổi lên mười
Lưng trâu diều thả miệng cười với mây
Chiều xuân bè bạn vui vầy
Bắt dê bịt mắt mình đầy bùn non
Sáo diều vi vút véo von
Tiếng tiêu vang vọng trâu còn nhớ lâu…

Ai bảo chăn trâu trần tục? (Ảnh: Pinterest.com)

Ai bảo chăn trâu là khổ?
Lưng trâu già bày cỗ liên hoan
Sen đầm mấy búp căng tròn
Bánh trái kẹo ngọt vẫn còn chiều qua…

Ai bảo chăn trâu là khổ? Lưng trâu già bày cỗ liên hoan. (Ảnh: Pinterest.com)
Bé bỏng trái tim giữa trời xanh lồng lộng- vẫn muốn là hạt cát của biển khơi. (Ảnh: Pinterest.com)

Mơ ước cao xa hay hiện thực trụi trần
Ta là một. Và trăm ngàn sự sống
Bé bỏng trái tim giữa trời xanh gió lộng
Vẫn muốn là hạt cát của biển khơi.

Niềm vui ở tuổi lên mười/ Lưng trâu diều thả miệng cười với mây. (Ảnh: Pinterest.com)
(Ảnh: Pinterest.com)
Mơ ước cao xa hay hiện thực trụi trần/ Ta là một. Và trăm ngàn sự sống. (Ảnh: Pinterest.com)
Tòa nhà cao cũng từ hạt cát thôi/ Như nước chảy chia đôi bờ thương nhớ. (Ảnh: Pinterest.com)

Tòa nhà cao cũng từ hạt cát thôi
Như nước chảy chia đôi bờ thương nhớ
Bên đục bên trong nào hay nào dở
Dẫu thế nào cũng cát bụi thời gian…

Cái mặc cái ăn thân thiết vô cùng/ Mà chẳng nghĩa gì trong cuộc sống. (Ảnh: Pinterest.com)
Con người đó là trời cao biển rộng. Đây cảm xúc năm tháng trường tồn. (Ảnh: Pinterest.com)

Cái mặc cái ăn thân thiết vô cùng
Mà chẳng nghĩa gì trong cuộc sống.
Con người đó là trời cao biển rộng
Đây cảm xúc năm tháng trường tồn.

Cái còn lại là tình người hoa trái/ Ôi cuộc đời! Xanh không thể xanh hơn… (Ảnh: Pinterest.com)

Anh giàu ư – tiền bạc đầy tràn
Nhưng chẳng thể mang đi khi khuất núi.
Cái còn lại là tình người hoa trái
Ôi cuộc đời! Xanh không thể xanh hơn…

Cái quý nhất chẳng phải tiền bạc/ Bởi nghĩa tình xứ sở thủy chung (Ảnh: Pinterest.com)

Bạn thời lên ông tuổi tác giàu sang
Vẫn mày tao tay bắt mặt mừng
Cái quý nhất chẳng phải là tiền bạc
Bởi nghĩa tình xứ sở thủy chung.
Đất quê hương cứ thơm thảo trong ngần/ Khi ra đi lúa đồng thơm gốc rạ. (Ảnh: Pinterest.com)
Đất quê hương cứ thơm thảo trong ngần
Khi ra đi lúa đồng thơm gốc rạ
Thời trở về bốn mùa xanh ngọn gió
Nón Bài Thơ từng kiểng nắng từ đây…

Từng sống tháng năm tuổi trẻ hết mình/ Như áo vá chân đất thời chăn trâu cắt cỏ. (Ảnh: Pinterest.com)
Mắt biếc gọi ta về/ Những làng hoa làng cá/ Những vùng đất xanh mở/ Những sâu thẳm con đường. (Ảnh: Pinterest.com)

Mắt biếc gọi ta về
Những làng hoa làng cá
Những vùng đất xanh mở
Từ sâu thẳm con đường

Chợ nổi sóng ngân nga/ Gọi hồn ta lộng gió. (Ảnh: Pinterest.com)

Từng sống tháng năm tuổi trẻ hết mình
Như áo vá chân trần thời chăn trâu cắt cỏ
Ôi một thời hồn nhiên – Một thời quá khứ
Cho nâng niu ta được sống hai lần…
Thơ: Nguyễn Trọng Đồng, Chơn Nguyên

      Hà Phương (T/H) 

Đăng bợi:

0 nhận xét: